|
Lúc 10 giờ sáng Chúa Nhật 27-12-2015 lễ Thánh Gia Thất
cũng là Ngày Năm Thánh của các gia đình, ĐTC Phanxicô đã chủ sự thánh lễ
trong đền thờ thánh Phêrô. Tham dự thánh lễ đã có một số Hồng Y, các Tổng
Giám Mục, Giám Mục, linh mục tu sĩ nam nữ và khoảng 8.000 tín hữu và du
khách hành hương. Ca đoàn Sistina của Toà Thánh đã hát thánh thi Năm Thánh
Lòng Thương Xót: “Chúng ta hãy thương xót như Thiên Chúa Cha”, trong khi ĐTC
và đoàn đồng tế gồm bốn Hồng Y và hàng chục linh mục thuộc Hội Đồng Toà
Thánh về Gia Đình hay đặc trách việc mục vụ cho các gia đình tiến lên bàn
thờ Tuyên Xưng Đức Tin.
Bài đọc một bằng tiếng Anh kể lại chuyện hai ông bà Elkana và Anna đem con
là bé Samuel lên trung tâm thờ tự Shilo dâng cho Chúa. Bài đọc hai trích từ
thư thứ nhất của thánh Gioan, khẳng định rằng Thiên Chúa đã yêu thương chúng
ta biết bao vì cho chúng ta được gọi là con cái Ngài, và chúng ta thực sự là
con cái Thiên Chúa. Thánh vịnh và Phúc Âm đã được hát bằng tiếng Ý.
Giảng trong thánh lễ ĐTC nói: “Các bài đọc kinh thánh đã giới thiệu với
chúng ta hai gia đình đi hành hương về Nhà Chúa. Ông Elkana và bà Anna đem
con là Samuel lên trung tâm thờ tự Shilo và thánh hiến con cho Chúa (x. 1 Sm
1,20-22.24-28). Cũng thế thánh Giuse và Mẹ Maria cùng với Chúa Giêsu hành
hương lên Giêrusalem dịp lễ Vượt Qua (x. Lc 2,41-52).
Trong các ngày này cũng có biết bao người hành hương về các Cửa Thánh đã
được mở trong tất cả mọi nhà thờ chính toà trên thế giới và tại biết bao
nhiêu đền thánh. Nhưng điều đẹp nhất đuợc Lời Chúa nêu bật hôm nay đó là cả
gia đình đi hành hương. Cha, mẹ, con cái cùng nhau đi đến nhà Chúa để thánh
hoá ngày lễ với lời cầu nguyện. Đây là một giáo huấn quan trọng được cống
hiến cho cả các gia đình của chúng ta nữa.
Thật tốt cho chúng ta biết bao, khi nghĩ tới việc Mẹ Maria và cha thánh
Giuse đã dậy Chúa Giêsu đọc các lời cầu nguyện! Và biết rằng trong ngày các
ngài cùng nhau cầu nguyện, và vào ngày sabát các ngài cùng nhau đến hội
đường để lắng nghe Sách Luật và các Ngôn sứ, và cùng toàn dân chúc tụng Chúa.
Và chắc chắn khi hành hương lên Giêrusalem, các ngài đã hát các lời của
thánh vịnh: “Vui dường nào khi thiên hạ bảo tôi: Ta cùng trẩy lên Đền Thánh
Chúa!”. Hỡi Giêrusalem, chân ta đã dừng trên các cửa của ngươi!” (Tv
122,1-2).
Thật quan trọng biết bao cho các gia đình của chúng ta cùng nhau bước đi và
cùng nhau có chung một mục đích phải tới! Chúng ta biết rằng mình có một lộ
trình chung phải đi, một con đường nơi chúng ta gặp phải các khó khăn, nhưng
cũng có những lúc của niềm vui và sự an ủi. Trong cuộc hành hương này của
cuộc sống chúng ta cũng chia sẻ lúc cầu nguyện. Áp dụng vào cuộc sống gia
đình ĐTC nói:
Có điều gì đẹp hơn đối với một người cha và một người mẹ là chúc lành cho
con cái mình khi bắt đầu và kết thúc một ngày sống! Vẽ hình thánh giá trên
trán chúng như trong ngày Rửa Tội. Đó lại chẳng phải là lời cầu nguyện đơn
sơ nhất của các cha mẹ đối với con cái mình hay sao? Chúc lành cho chúng có
nghĩa là phó thác chúng cho Chúa, để Chúa che chở và nâng đỡ chúng trong
những lúc khác nhau của ngày sống. Thật quan trọng biết bao cho gia đình
cùng nhau cầu nguyện trước các bữa ăn, để cảm tạ Chúa về các ơn và để học
chia sẻ những gì đã nhận lãnh với người thiếu thốn hơn. Tất cả đều là các cử
chỉ nhỏ nhặt, nhưng chúng diễn tả vài trò giáo dục lớn mà gia đình có được.
Sau khi cuộc hành hương kết thúc, Chúa Giêsu đã trở về Nagiarét và vâng phục
cha mẹ Người (x. Lc 2,51). Cả hình ảnh này nữa cũng chứa đựng một giáo huấn
đẹp đối với gia đình. Thật thế, cuộc hành hương không kết thúc với việc đạt
mục tiêu của đền thánh, nhưng khi trở về nhà và lấy lại cuộc sống thường
ngày, thực thi các hoa trái thiêng liêng của kinh nghiệm đã sống. Chúng ta
biết Chúa Giêsu đã làm gì trong lần đó. Thay vì trở về nhà với cha mẹ, Người
dã ở lại trong Đền Thờ Giêrusalem, gây ra cho Mẹ Maria và thánh Giuse một
nỗi đau đớn lớn, vì đã không tìm thấy Người. Chắc chắn Chúa Giêsu cũng đã
phải xin lỗi cha mẹ về “vụ trốn đi ấy”. Phúc Âm không nói đến, nhưng tôi tin
là chúng ta có thể giả thiết như vậy. Câu Mẹ Maria hỏi biểu lộ một trách móc
nào đó, minh nhiên cho thấy nỗi âu lo của Mẹ và thánh Giuse, Nhưng khi trở
về nhà Chúa Giêsu đã ôm chặt các vị để chứng minh cho thấy tất cả lòng trìu
mến và vâng lời của Người.
Trong Năm Thánh Lòng Thương Xót, ước chi mỗi gia đình có thể trở thành nơi
ưu tiên trong đó chúng ta sống kinh nghiệm niềm vui của sự tha thứ. Sự tha
thứ là nòng cốt của tình yêu biết hiểu lỗi lầm và sửa đổi. Chính bên trong
gia đình mà người ta giáo dục tha thứ, bởi vì người ta xác chắc chắn được
hiểu biết và nâng đỡ, mặc dù có các lỗi lầm đã phạm.
Chúng ta đừng mất tin tưởng nơi gia đình! Thật là đẹp luôn luôn rộng mở con
tim cho nhau mà không giấu diếm gì cả. Nơi đâu có tình yêu, nơi đó cũng có
sự thông cảm và tha thứ. Các gia đình thân mến, tôi xin phó thác tất cả anh
chị em, phó thác cho cuộc hành hương gia đình sứ mệnh quan trọng này, mà thế
giới và Giáo Hội cần đến hơn bao giờ hết.
Các lời nguyện giáo dân đã được đọc bằng các thứ tiếng: Pháp, Tầu, Bồ Đào
Nha, Nga, và Đức: cầu cho Hội Thánh, xin cho ơn thánh đến từ các bí tích xây
dựng Giáo Hội trong chân lý và tình bác ái và khiến cho nó trở thành ngôi
nhà tiếp đón mọi con cái mình; cầu cho hàng lãnh đạo và các nhà làm luật,
được sự khôn ngoan đến từ trên hướng dẫn phục vụ thiện ích của mọi người,
bảo vệ sự ổn định và an lành của các gia đình; xin cho các gia đình kitô
được niềm vui nâng đỡ trong các lao nhọc thường ngày và rộng mở cho một niềm
hy vọng không gây thất vọng; cầu cho sự sống sinh ra, xin cho lòng trung
thành của Thiên Chúa đối với các lời hứa làm sống dậy ước muốn sinh con cái
và tiếp nhận các sự sống mới và thắng vượt các tâm tình ích kỷ và khép kín;
cầu cho các người nghèo và cô đơn, xin cho sự ủi an đến từ lễ Chúa Giêsu
giáng sinh và lòng bác ái cụ thể của các kitô hữu bao bọc họ với hơi ấm của
sự hiệp thông và tình huynh đệ.
Mấy chục linh mục đã giúp ĐTC cho tín hữu rước lễ.
Lúc 12 giờ trưa ĐTC đã ra cửa sổ Dinh Tông Toà đọc Kinh Truyền Tin với tín
hữu và du khách hành hương.
Trong bài huấn dụ ĐTC khích lệ các gia đình noi gương sống của Thánh Gia
Nagiarét là trường học của Phúc Âm để là một “Giáo Hội tại gia”, một cộng
đoàn đặc biệt của tình yêu. ĐTC nói: trong bầu khí tươi vui là lễ Giáng Sinh
trong Chúa Nhật này chúng ta cử hành lễ Thánh Gia Thất. Tôi nghĩ tới cuộc
gặp gỡ lớn ở Philadelphia hồi tháng 9 năm nay, tôi nghĩ tới biết bao gia
đình đã gặp trong các chuyến tông du, và tôi nghĩ tới các gia đình trên toàn
thế giới. Tôi muốn chào thăm tất cả các gia đình với lòng trìu mến và biết
ơn, đặc biệt trong thời đại này của chúng ta, trong đó gia đình phải gánh
chịu các hiểu lầm và khó khăn đủ loại làm cho nó suy yếu đi.
Phúc Âm hôm nay mời gọi các gia đình tiếp nhận ánh sáng của niềm hy vọng đến
từ căn nhà Nagiarét, trong đó tuổi thơ của Chúa Giêsu đã phát triển trong
tươi vui, và thánh sử Luca nói rằng Ngài “lớn lên trong khôn ngoan, tuổi tác
và ơn thánh trước mặt Thiên Chúa và loài người” (Lc 2,52). Đối với mọi tín
hữu và đặc biệt là các gia đình, tổ ấm gia đình của Chúa Giêsu, Mẹ Maria và
thánh Giuse là một trường học Phúc Âm đích thực. ĐTC khai triển tư tưởng này
như sau:
Ở đây chúng ta khâm phục việc thành toàn chương trình của Thiên Chúa làm cho
gia đình trở thành một cộng đoàn đặc biệt của sự sống và tình yêu thương. Ở
đây chúng ta học biết rằng mỗi nhân tố gia đình kitô được mời gọi là “Giáo
Hội tại gia”, để rạng ngời lên các nhân đức tin mừng và trở thành men sự
thiện trong xã hội. Các nét dặc thù của Thánh Gia Thất là: tiếp đón và cầu
nguyện, hiểu biết và tôn trọng nhau, tinh thần hy sinh, lao động và liên đới.
ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Từ gương sáng và chứng tá của Thánh Gia Thất,
mọi gia đình có thể rút tỉa ra các chỉ dẫn quý báu cho kiểu sống và các lựa
chọn trong cuộc sống, và có thể kín múc sức mạnh và sự khôn ngoan cho con
đường cuộc sống mọi ngày. Đức Mẹ và thánh Giuse dậy tiếp nhận con cái như
món quà của Thiên Chúa, sinh ra chúng, giáo dục chúng, cộng tác một cách
tuyệt vời với công trình sáng tạo của Đấng Tạo Hoá, và trao ban cho thê giới
một nụ cuời qua mỗi trẻ em. Chính trong gia đình hiệp nhất mà con cái làm
cho cuộc sống của chúng trưởng thành, bằng cách sống kinh nghiệm ý nghĩa và
hữu hiệu của tình yêu thương nhưng không, của lòng hiền dịu, của sự tôn
trọng lẫn nhau, hiểu biết nhau, của sự tha thứ và niềm vui.
Tôi muốn dừng lại nhất là trên niềm vui. Niềm vui đích thật, mà người ta
kinh nghiệm trong gia đình, không phải là một cái gì tình cờ. Nhưng nó là
một niềm vui kết quả của sự hoà hợp sâu thẳm giữa các con người với nhau,
làm cho người ta nếm hưởng được vẻ đẹp của việc sống chung với nhau, nâng đỡ
nhau trên con đường cuộc sống. Nhưng ở nền tảng của niềm vui luôn luôn có sự
hiện diện của Thiên Chúa, tình yêu tiếp đón thương xót và kiên nhẫn của Ngài
đối với tất cả mọi người. Nếu không mở rộng cửa gia đình cho sự hiện diện
của Thiên Chúa và tình yêu của Ngài, gia đình mất đi sự hoà hợp, các khuynh
hướng duy cá nhân thắng thế và niềm vui bị dập tắt. Trái lại gia đình sống
niềm vui, niềm vui của sự sống, niềm vui của đức tin, thông truyền nó một
cách tự phát, thì là muối đất và ánh sáng thế gian, là men cho toàn xã hội.
Xin Chúa Giêsu, Mẹ Maria và cha thánh Giuse chúc lành và che chở tất cả mọi
gia đình trên thế giới, để trong đó ngự trị sự thanh thản và niềm vui, công
lý và hoà bình, mà Chúa Kitô đã đem tới như món quà cho nhân loại khi Ngài
sinh ra.
Tiếp đến ĐTC đã đọc kinh truyền tin và ban phép lành toà thánh cho mọi người.
Sau Kinh Truyền Tin ĐTC nói ngài nhớ tới nhiều người di cư Cuba đang gặp khó
khăn tại Trung Mỹ, nhiều người trở thành nạn nhân của nạn buôn người. Ngài
kêu gọi các chính quyền vùng này quảng đại canh tân mọi nỗ lực cần thiết để
mau chóng tim ra giải pháp cho thảm cảnh nhân đạo này.
ĐTC cũng chào các tín hữu hành hương đến từ nhiều nơi trên thế giới, cách
riêng các bạn trẻ giáo phận Bergamo đã lãnh nhận bí tích Thêm Sức. Ngài cám
ơn các trẻ em và người trẻ đã hát thánh ca Giáng Sinh mừng ngài và mừng các
gia đình trong ngày lễ Thánh Gia Thất. Sau cùng ngài chúc mọi người ngày
Chúa Nhật tươi vui cũng như cám ơn mọi người về các lời chúc mừng lễ và các
lời cầu nguyện dành cho ngài. ĐTC xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho ngài. |